Cô đơn là một trong những tiềm lực mạnh mẽ nhất trong chúng ta. Thực tế này rất quan trọng vì thế phải nhận ra nó, nếu không làm được, cô đơn sẽ dễ dàng thành một bạo chúa của vô thức, điều khiển cuộc sống chúng ta.
Phần đông giáo dân khi tham dự thánh lễ đều quan tâm đến bài giảng của linh mục chủ tế. Nhiều người cẩn thận đến độ khi vào nhà thờ phải tìm cho được một chỗ ngồi gần bục giảng, để nghe cho rõ và để thấy cho tường vị giảng thuyết.
Nếu chúng ta không hiểu và không nắm bắt được nỗi cô đơn của mình, chắc chắn nó sẽ không thương xót đẩy chúng ta vào tình trạng lộn xộn của hành động khi chúng ta tìm cách lấp đầy các đòi hỏi của cô đơn.
Đi tu cũng đòi hỏi người tu sĩ nhiều ước mơ lớn lao. Thiên Chúa đòi hỏi họ dấn thân hết mình, làm mọi sự với mục đích không vì danh vọng tiền tài. Đích nhắm cho những cố gắng ấy là để làm cho vinh danh Chúa hơn và giúp cho nhiều linh hồn được cứu độ hơn.
Dường như có một tỷ lệ nghịch trong đời sống con người ngày nay. Khi đời sống vật chất càng tiện nghi đủ đầy thì con người càng xa lánh và chạy trốn Thiên Chúa; muốn thoát khỏi những giá trị thiêng thánh.
Vậy cuộc sống có những vấn đề của nó. Như khi chúng ta đấu tranh để yêu thương nhau, cái gì là thật? Liệu khoảng cách giữa chúng ta đang xa hay gần?
Đừng nói với tôi về Chúa hay đem sách giáo lý đến nhà tôi, cũng đừng chặn tôi trên đường để nói về cứu rỗi. Địa ngục chẳng làm tôi đau đớn hơn hiện thực phũ phàng của đời tôi.
Trong thế giới phẳng và hiện đại như hiện nay, ơn gọi dâng hiến đang gặp rất nhiều khủng hoảng. Tạ ơn Thiên Chúa vì Việt Nam còn nhiều bạn trẻ can đảm bước theo Chúa Giêsu trong đời tu.
Là con người, từ cổ chí kim, từ Đông chí Tây..., đủ mọi lứa tuổi, mọi thành phần, ai ai cũng đều mong muốn mình được hạnh phúc hoặc sờ chạm thấy hạnh phúc dù chỉ một chút.
Đời sống thiêng liêng chỉ dừng lại ở cầu nguyện và đạo đức cá nhân. Dù quan trọng như nhau, nhưng chúng chưa đủ. Và chìa khóa cho sức khỏe là sự cân bằng.
“Ai mà quả tim không mềm yếu thì một ngày nào đó cái đầu sẽ mềm yếu!” Cách đây hơn nửa thế kỷ, G.K.Chesterton đã nói như thế và đến nay câu này vẫn chưa mất tính thời sự, ngày nay mọi sự như đi ngược với những gì là hiền dịu và yếu mềm.
Là người Công giáo, khi đau khổ, chúng ta có dám kêu lên: Thiên Chúa đang ở đâu khi con đau khổ? Kêu gào không để đay nghiến, trách móc Chúa cho bằng, để xin Ngài trợ giúp.
Hãy thử cầu nguyện và thinh lặng. Một nửa giờ một ngày. Nếu có thì giờ, hai lần một ngày. Sẽ rất tốt cho sức khỏe của bạn. Và trong nền văn hóa như muốn nuốt chửng đời sống nội tâm thì đây cũng là một hành vi chính trị.
Trong bối cảnh hiện tại, thật khó để nói về mê đắm sắc dục mà không đề cập đến vấn đề lạm dụng tình dục. Có phải đó là một hình thức dâm dục không?
Giấc mơ thanh khiết nảy sinh ra từ những khao khát mãnh liệt nhất, là cơn nhức nhối về một tình yêu lớn. Vì thế, dù nó đưa đẩy đến những chuyện bất thường, nó là miếng mồi Chúa quăng ra để để kéo chúng ta về cùng đích, về vinh quang.
Tâm hồn trong sáng, khiêm nhu của Đức Ma-ri-a, khi đối diện với Lời Thiên Chúa cũng có lúc phải “đấu tranh tư tưởng” để có thể đồng cảm và chấp nhận Lời.
Những điều này do Thánh Louis de Montfort đề ra; ngài là một linh mục sống hồi thế kỷ XVIII có đầy lòng sùng kính Đức Mẹ, đã dành cả đời để dẫn đưa các linh hồn nhờ Mẹ đến với Chúa.
Rainer Marie Rilke đã nói rằng, nếu không thể nhìn thấy sự phong phú trong cuộc sống mà chúng ta đang sống, thì chúng ta chẳng phải là nhà thơ. Những vấn đề của chúng ta cũng thế.
Daniel Berrigan đã đúng khi cho rằng một ngôn sứ thật phải có lời nguyền yêu thương, chứ không phải lời nguyền chia rẽ. Thật dễ để làm ngược lại điều này...
Chúa Giêsu đã rời khỏi thập giá để cho ta bước lên: không phải thập giá của hận thù, nhưng là thập giá của tình yêu; không phải thập giá của người tử tội bị ruồng bỏ trong cô đơn, nhưng là thập giá của người công chính...
Page 1 of 15 (286 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
13
14
15
Next
Lời Chúa mỗi ngày
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 778
Tất cả: 58,580,956