Tính dục và khiết tịnh không phải là đối thủ như kiểu nền văn hóa và giáo hội chúng ta thường nhận định. Chúng chỉ là hai mặt của đồng xu. Chúng cần nhau. Tính dục không có khiết tịnh thì vô hồn và không đáng trọng.
Hạnh phúc là một cái gì đó rất kỳ lạ. Ta và nó cứ như chơi trò đuổi bắt với nhau. Ta càng tìm nó, nó càng ẩn khuất khỏi ta. Cho đến khi ta buông ra mọi sự, nó lại từ đâu xuất hiện bất ngờ.
Một chút hy sinh ở đời này là góp phần dựng xây hạnh phúc ở đời sau. Hay đúng hơn, ngay khi ta biết hành động với tình yêu trong những sự hy sinh nhỏ bé, chính là ta đã nếm được sự viên mãn của tâm hồn rồi.
Cứ mỗi lần tháng Mân Côi trở về, là tôi lại có cơ hội được nghe lại câu chuyện kể về “Chàng Sinh Viên và Ông già Louis Pasteur ”. Hôm nay, tôi cũng muốn cùng bạn đọc lại:
Mặc dù Thiên Chúa đầy quyền năng và tình thương có thể cho các phép lạ xảy ra bất kỳ lúc nào và bất kỳ ở đâu, nhưng thực sự Người không bao giờ muốn thực hiện các phép lạ một cách tràn lan.
Tôi tin rằng một Thiên Chúa của lòng mình tồn tại vì những lý do mà tôi không thể nói rõ được: là sự tốt lành của các thánh, một hạt giống không bao giờ phôi phai trong lòng tôi, biểu hiện của đức tin trong cảm nghiệm của riêng tôi...
Thánh Tôma Aquinô từng nói rằng không khen ai đó khi họ xứng đáng được khen cũng là một tội, vì khi kìm lại lời khen là chúng ta đang tước đoạt của người ấy của ăn mà người ấy cần để sống.
Tôi sẽ cầu nguyện nhiều hơn cho Giáo Hội, nhất là cho những người đã thất bại khi sa vào chước của sự dữ, để rồi giờ đây toàn thể Dân Chúa đang phải gánh chịu hậu quả của tội lỗi này.
Nếu tôi được làm lại đời linh mục của mình, tôi sẽ nhẹ nhàng hơn với giáo dân. Tôi sẽ không hà tiện lòng thương xót của Thiên Chúa, hay các bí tích, hay phép tha tội.
Leonard Cohen đã viết lên dòng trứ danh này: Mọi thứ đều có vết rạn, nhưng qua đó ánh sáng mới lọt vào! Vì chúng ta không thể cự lại cái thói lạm dụng đức tin và cảm thức tôn giáo để phục vụ cho tư lợi của mình,
Tôi viết bài biện giải này vì hôm nay đời sống độc thân thánh hiến đang bị chỉ trích trong hầu hết mọi giới. Người ta không còn hiểu nổi đời sống độc thân, cũng không xem đó là một lối sống thực tế,
Người ta sẽ dùng tôi như thế nào đây? Suốt cuộc đời trưởng thành của chúng ta, câu hỏi trên phải lấn át câu hỏi: Liệu tôi có được cứu độ hay không?
Bạn được mời gọi trở thành Giáo lý viên, có thể lời mời gọi này đến với bạn không mạnh mẽ, ấn tượng như ơn gọi của Phaolo, của các ngôn sứ thời Cựu Ước hay như của các thánh sau này…
Thông cảm và thấu cảm là bản chất của chúng ta, nhưng cũng như các thứ khác, chúng trộn lẫn với nhiều thứ khác nữa. Vậy đó là những thứ gì?
Hãy lấy một vài lời nguyện mà bạn yêu thích, dành thời gian để nhớ chúng. Khi bạn cần, chúng sẽ xuất hiện nhanh chóng trong tâm trí bạn.
Làm thế nào để tính ngạo nghễ bị rơi rụng? Chúng ta tìm ở đây 15 lời khuyên của các thánh lớn giúp chúng ta trau dồi tính khiêm tốn trong đời sống hàng ngày của mình.
Ta khơi dậy ngọn lửa đức tin bằng cách đưa mình trở về cội rễ lần nữa. Dù cho đức tin là một ơn Chúa ban, nhưng đôi khi thật hữu ích nếu ta đi lại con đường và xem xét những tác động trần thế nào đã giúp gầy dựng đức tin trong ta.
Chúa Giêsu tôn vinh sự giàu có quảng đại, nhưng cảnh cáo người giàu có khư khư tích của. Quảng đại là nên giống Thiên Chúa, tích trữ cho mình là đi ngược lại với nước trời.
Người Kitô hữu luôn bị đặt giữa những thử thách nhưng chẳng bao giờ họ thua cuộc. Những bắt bớ chẳng thể nào huỷ diệt được đức tin; trái lại, càng làm cho nó lớn mạnh hơn.
Sống trong cộng đoàn, tu sĩ phải học cách sống vâng phục người khác, chịu sự sai phái của bề trên mà có khi người này chưa chắc có những quyết định phù hợp với ý mình.
Page 1 of 12 (239 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
10
11
12
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 1299
Tất cả: 52,562,856