Hành trình đức tin của Abraham cũng là hành trình đức tin của mỗi người chúng ta. Ước gì trên hành trình đức tin đó, chúng ta luôn được soi sáng và củng cố bởi tấm gương đức tin của tổ phụ...
Đâu là những dấu chỉ, những bảo chứng Chúa đã ban trong cuộc đời chúng ta, để chứng tỏ lời hứa của Ngài sẽ đến, sẽ được hoàn thành? (lời hứa ban sự sống đời đời, lời hứa hạnh phúc đời đời, …)
Chúng ta hãy dành thời gian nhìn lại đời sống vâng phục ý Chúa của chúng ta. Chúng ta đã nhận ra ý Chúa thế nào? Chúng ta có hoàn toàn vâng phục ý Chúa trong mọi hoàn cảnh vì lòng yêu mến không?
Có thể suy niệm và cầu nguyện trước Chúa Giêsu Thánh Thể bằng cách đặt Mình Thánh Chúa ngày từ đầu, trước khi bắt đầu suy niệm và cầu nguyện.
Về tiền của, chúng ta có thái độ nào? Không dính bén và biết cho đi như thánh Phaolô hay càng ngày chúng ta càng tích cóp để đề phòng cho tương lai?
Năm nay (2020-2021), năm đặc biệt kính thánh Giuse, tôi xin đóng góp một chút suy tư cá nhân với những trải nghiệm cuộc sống: Ngôn ngữ thánh Giuse: Thinh lặng để cầu nguyện kết hợp – lắng nghe và thực hành ý Chúa.
Tôi đang an nhàn trong cái bình thường đã trở nên tầm thường, trì trệ của đời sống mục vụ tông đồ hay tôi luôn nỗ lực vượt lên để đời sống thiêng liêng và phục vụ tông đồ của tôi ngày một tăng trưởng?
Chúng ta có tỉnh thức để nhận ra cách mình nghĩ và dùng thời giờ thế nào không? Và đâu là những dấu hiệu không ổn trong cách nghĩ và dùng thời giờ của chúng ta?
Tôi giữ “kỷ luật hàng ngày” của đời sống linh mục, hay của đời sống người công giáo thế nào, để chính đời sống của tôi cũng là lời rao giảng Tin Mừng về ân sủng và lòng thương xót của Chúa?
Tôi ý thức về ơn gọi linh mục của tôi thế nào? Sâu xa hay hời hợt? Tôi đã và sẽ làm gì để ý thức ơn gọi của tôi ngày một sâu xa, mạnh mẽ hơn?
Trong hoạt động mục vụ khích lệ và an ủi, chúng ta có biết sửa đổi người khác với tình yêu thương, như Thiên Chúa đã làm đối với chúng ta và như thánh Phao-lô đã thực hiện điều đó cách tốt đẹp không?
Tôi đã trải qua những thử thách nào trong đời mục tử, đời kitô hữu? Và tôi có coi đó là những phương cách để tôi hiệp thông với đau khổ thập giá của Đức Ki-tô không?
Tôi có coi những lý do, những chủ trương của cá nhân mình là những tiêu chuẩn đúng và tối thượng trên cả những quyết định của bề trên không?
Người công giáo chúng ta cần sự an ủi, khích lệ nào? Còn tôi, tôi cần được củng cố những điểm nào? Củng cố bởi Chúa, và bởi người khác?
Trong tương quan hiến thân, yêu thương, giao ước thì tình dục mang tính bí tích, là một phần bí tích Thánh Thể của đôi vợ chồng.
Tính dục không chỉ cốt tại việc tìm được một người yêu hay ngay cả một người bạn, nhưng còn ở việc vượt trên khoảng cách, qua việc trao ban sự sống và chúc lành nó.
Không bao giờ nên phỉ báng hay xem quan hệ tình dục là không thiêng liêng hay thứ yếu, không nên đòi hỏi một mình nó phải gánh lấy hết trách nhiệm của cộng đồng, tình bạn, gia đình, và hoan lạc trong đời sống chúng ta.
Tính dục lành mạnh là phương tiện mạnh mẽ duy nhất dẫn chúng ta đến lòng quảng đại và hoan lạc, cũng như tính dục thiếu lành mạnh làm gia tăng tính ích kỷ và bất hạnh và chẳng có gì nữa.
Như chúng ta biết, bình an không phải chỉ là không có chiến tranh và xung đột. Bình an được cấu thành bởi hai điều: hài hòa và trọn vẹn.
Đức hồng y Robert Sarah đã dành cho tờ National Catholic Register một cuộc phỏng vấn, qua đó ngài trình bày những điểm chính yếu trong quan điểm của Giáo Hội Công giáo về vấn đề độc thân linh mục.
Page 1 of 11 (219 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
9
10
11
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 848
Tất cả: 70,861,891